Thương Nhớ Mầm Xuân

Bến xe liên tỉnh ngày cuối năm chật cứng người.

Lộc khệ nệ khiêng một thùng hàng lớn gần gấp hai cơ thể mình đi xuyên qua dòng người. Bến xe đông đến mức chẳng đủ chỗ cho xe tay đẩy hàng, chỉ có thể đội đầu, vác lên vai hoặc ôm vào trong ngực chen đi từng chút một.

Người khách thuê khuân vác đi phía sau, liên tục hối thúc Lộc bước nhanh lên kẻo trễ giờ xe chạy. Khách là một cô gái trẻ, ăn vận sành điệu, cơ thể thoang thoảng mùi nước hoa đắt tiền nhưng khuôn mặt được bịt khẩu trang kín mít. Cô có vẻ khó chịu với đám đông. Giọng nói mềm nhẹ cũng dần trở nên chói lên sau một khoảng thời gian dài chen lấn. Cũng phải thôi, dịch bệnh bùng lên thế này, ai cũng lo lắng cho sức khỏe của mình. Chỉ có những người cùng đường như Lộc mới phải chấp nhận mỗi ngày tiếp xúc với cả ngàn người để kiếm miếng ăn.

Lộc cũng từng có những ngày sành điệu và thoang thoảng hương thơm như cô khách của mình. Từ nhỏ đến lớn Lộc là niềm tự hào của mẹ. Em học giỏi, ra trường đi làm ngay cho tập đoàn nước ngoài. Rồi Lộc tập tành kinh doanh nhỏ, sau đó mở hẳn công ty xuất nhập khẩu. Trong mắt bà con và chòm xóm Lộc là điển hình của “con nhà người ta”, là kẻ thành công sớm, là người đứng trên người. Lộc cũng từng tự hào về điều ấy. Niềm tự hào của Lộc thể hiện bằng dãy 6 7 con số được chuyển vào tài khoản ngân hàng cho mẹ mỗi tháng. Là lộc nhung, tổ yến, thuốc bổ đắt tiền mang cho ông bà họ hàng mỗi lần em về quê.

Nhưng mà trời không cho ai cái gì mãi, dịch bệnh kéo tới, công ty làm ăn khó khăn. Lộc gạt nước mắt nộp hồ sơ phá sản sau mấy tháng oằn mình vay nợ chi trả lương công nhân. Để có tiền thanh toán nốt lương em đã phải bấm bụng gọi về nhờ mẹ vay cho gần một tỷ. Từ một giám đốc sang trọng em ngã xuống thành cô phu khuân hàng bến xe chỉ trong chớp mắt.

Vừa chen lấn vừa nghĩ ngợi, Lộc va vào một người đi ngược chiều. Thùng hàng đổ nghiêng xuống, cô khách phía sau luống cuống la lên “coi chừng bể”. Còn Lộc thì ngơ ngẩn nhìn chàng trai mặc áo khoác xám đang dìu cô gái phía đối diện đứng lên. Anh chàng nhíu mày có vẻ như định trách móc nhưng khi nhìn vào mắt Lộc anh ta thoáng sững sờ rồi im lặng. Lộc cúi đầu khô cằn nặn ra hai từ “xin lỗi”. Rồi vội vàng khiêng thùng hàng lách người qua. Đi một đoạn em vẫn còn nghe cô gái nọ càu nhàu vì bộ váy bị dính một vết bẩn và tiếng chàng trai nhỏ nhẹ dỗ dành. Lộc liếc về phía sau, thấy bóng áo khoác xám lung lay, chiếc áo mà em mất cả tiếng chọn mua trong lần đi công tác Thái Lan mùa đông năm ngoái. Một giọt nước trượt xuống khóe mắt rồi biến mất vào lớp khẩu trang vải dày cộm.

Lộc buông thùng hàng của cô khách, nhận lại trong tay hai tờ 50.000 mới cứng. Công chuyển hai thùng hàng nặng chỉ tám chục, cô khách thấy Lộc thân gái vất vả nên “bo thêm”. Vừa lúc này điện thoại trong túi rung lên. Em ngẩn ra một lúc rồi nhấn nút nghe.

Mười hai tháng chạp năm nay trời bỗng trở thêm một đợt rét đậm. Mẹ gọi cho Lộc nói cụ Mùi hàng xóm không chịu nổi giá rét đã phải nhập viện. Bệnh nguy kịch nên viện huyện chuyển thẳng lên tỉnh, mười mấy ngày ở viện tỉnh không khả quan nên bây giờ tỉnh chuyển cụ xuống Bệnh Viện Chợ Rẫy, mẹ bảo Lộc ghé thăm cho tận nghĩa xóm làng. Mẹ ngập ngừng muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Tiếng tút tút ngắt cuộc gọi vừa ngừng thì tin nhắn đến. Ba nhắn “Giao thừa này ai mới đưa mẹ đi hái Lộc?”. Lộc bật khóc.

Mẹ hay nói em là mầm xuân của mẹ. Tết năm nào nhà Lộc cũng vui hơn hàng xóm vì giao thừa cũng là sinh nhật của em. Cả nhà sẽ quay quần cùng nhau ăn bữa cơm giao thừa và xẻ bánh kem chúc Lộc thêm tuổi mới. Sau đó em đưa mẹ đi trẩy lộc đầu xuân.

Hôm nay hai mươi chín, em không đả động gì tới chuyện về, cả nhà cũng không ai nhắc. Mọi người ngầm ăn ý với nhau nhưng chắc hẳn ai cũng mong ngóng em về sum họp.

Lộc đứng lên giật chiếc mũ vải trên đầu xuống quẳng vào thùng rác. Em móc hết tiền trong túi ra đếm rồi tiến đến quầy bán vé xe gần nhất. Số tiền bốc vác cả ngày vừa tròn tiền vé, chỉ dư lại hai tờ năm chục mới keng em cầm chưa nóng tay.

Về thôi! Kể gì có hay không có, kể gì thất bại thành công, kể gì điều ra tiếng vào. Về với mẹ. Em sẽ cầm hai tờ tiền mới cứng đổi bằng mồ hôi nước mắt mừng tuổi cho mẹ cho ba. Cùng cả nhà ăn bữa cơm rồi đưa mẹ đi hái lộc. Về nhà thôi. Mang cho cả nhà mầm xuân thương nhớ.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
1 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Nguyễn thị Minh Huệ
7 tháng trước

Câu chuyện cảm động quá!