Thơ: Sắc xanh vĩnh cửu

Xưa, nhìn từ cửa sổ
Trông thế giới quanh ta
Có khác nào bức họa
Mẹ thiên nhiên phác ra:
Rực rỡ những đóa hoa
Và rộn ràng khúc hát
Từ những cơn gió mát
Xào xạc trong lũy tre
Hòa với tiếng bầy ve
Và tiếng cười chim chóc.

Bao nỗi buồn, khó nhọc
Khi trông ra thế giới
– Một thế giới đẹp tươi.
Đều tan biến cả rồi!

Nay, ngắm nghía một hồi
Thấy toàn là rác rưởi
Chất thành đống bên dưới
Thành tổ chuột, gián hôi
Bao nhiêu bệnh tật ôi!
Bay đều từ đó cả
Cũng là ta hại ta
Tự sản sinh bách bệnh.

Ngó thấy trong cống rãnh
Đã đặc bùn cô quánh,
Nồng nặc mùi hôi tanh
Chi chít ruồi, nhặng xanh
Đậu trên túi ni-lông
Mà người ta vứt xuống.

Hứa dọn mà nói suông
Vứt bao nhiêu bỏ đấy
Để rác rưởi dựng xây
Nên “thành trì” kiên cố
Làm tắc cống sông, hồ
Đến khi mưa, ngập lụt
Đợi khi nào mới rút
Người ơi là người ơi!

Mẹ thiên nhiên kêu trời
Cầu loại ngay rác rưởi
Thứ xóa sự đẹp tươi
Chính do người kiến tạo.
Mầm cây cũng thét, gào
Không nhú nên được nữa
Thấy tác hại hay chưa?
Do túi ni-lông đấy!

Thảm thương những rừng cây,
Xanh tươi trải ngàm dặm
Chốn núi rừng quanh năm
Luôn phủ đầy bóng mát
Chim bay về gieo hạt
Hạt rồi mọc lên cây
Cây rồi sinh ra trái
Vòng tuần hoàn cả thôi.

Ôi lũ khốn nạn ôi
Rừng tội tình chi rứa?
Mà bay dùng máy cưa
Đốn một rừng xanh tốt.

Bay làm vậy là dốt!
Rồi bão tố cuồng phong
Còn ai chống nữa không?
Chắc rằng không ai nữa!
Biết tác hại hay chưa?
Khi lũ về lở đất
Rồi bay lại chật vật
Với cái nạn chặt cây.

Trông xem các nhà máy
Xây dựng một nền trời
Thật chứ chẳng nói chơi
Toàn màu đen xám xịt.
Nhưng vẫn còn chê ít
Khói bụi vẫn muốn thêm
Cũng vì nền kinh tế
Mới đang tâm làm nên.
Chọc thủng tầng ô-zôn
Bằng mũi thương khí thải
Rồi người ta mới ngửi
Mà mắc bệnh ung thư.

Giờ mới biết hối ư?
Cũng hiềm rằng chưa muộn
Nếu con người vẫn muốn
Một thế gian đẹp tươi
Thì ơi hỡi bao người
Đang nhờ ơn đất mẹ
– Người theo dõi chở che
Cho chúng ta khôn lớn.

Vì cuộc sống tốt hơn
Hãy chung tay góp sức
Chẳng ngại bao khổ cực
Dọn dẹp đống hôi tanh
Và trồng nhiều cây xanh
Thanh lọc những sông, kênh
Để dương thế trong lành
Ngập sắc xanh vĩnh cửu.

 Raishutoko Daizaki

XEM THÊM CÁC BÀI THƠ KHÁC TẠI ĐÂY

XEM THÊM BÀI VIẾT CHUYÊN MỤC KHÁC TẠI ĐÂY

 

Tags: #Sáng tác #sống giá trị #thơ môi trường

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *