Tản văn: Thanh xuân ai chẳng vấp ngã đôi lần

Thanh xuân, cụm từ thật đẹp mang lại cho ta những xúc cảm về một tuổi trẻ hoài bão đầy ước mộng xa xôi. Thế nhưng cũng là một kí ức gợi nhớ đến những lần vấp ngã thật đau trong quá khứ. Phải rồi, trải qua những năm tháng thanh xuân tươi đẹp ấy, ai mà chẳng vấp ngã đôi lần?

Thanh xuân năm ấy, chúng ta không chỉ có tuổi trẻ khát vọng và nhiệt huyết, những người bạn thân thiết sớm tối có nhau, mà chúng ta còn có cả cho mình những tình yêu đầu mới chớm. Tuổi 17, lần đầu tiên con tim biết rung lên những nhịp đập mãnh liệt khi ta trót gặp nàng, khi ấy, ta chợt hiểu, thì ra thanh xuân mà người ta vẫn thường hay nói nằm ở đây.

Những xúc cảm đầu đời trong veo như nụ hôn sớm mai của tia nắng vàng len lỏi qua những nhành cây. Nó đem đến cho ta dư vị ngọt ngào mà cuộc đời suốt mười mấy năm trôi qua ta vẫn chưa một lần được nếm trải. Ảnh: Internet

Tình đầu ngây ngô, nhưng tình đầu cũng thật điên dại. Ta yêu hết mình và cho đi bằng cả tấm lòng ta có. Những xúc cảm đầu đời trong veo như nụ hôn sớm mai của tia nắng vàng len lỏi qua những nhành cây. Nó đem đến cho ta dư vị ngọt ngào mà cuộc đời suốt mười mấy năm trôi qua ta vẫn chưa một lần được nếm trải. Lần đầu tiên ta biết yêu, lần đầu tiên ta biết đặt hết tâm tư tình cảm vào trong một cuộc tình, lần đầu tiên ta biết sống vì một người khác và cũng là lần đầu tiên trong đời ta được yêu.

Thanh xuân đẹp là thế, đẹp đến cái mức mà nếu như được lựa chọn lại một lần nữa, ta vẫn nguyện đắm chìm trong cơn mưa rào mùa hạ nơi lần đầu tiên chúng ta gặp gỡ. Để lại được gặp người nơi ấy, để được nhìn thấy nhau, và để con tim lại một lần một lần rung lên những nhịp chuông điên dại.

Một trái tim với những vết sẹo chằng chịt sẽ khó khăn hơn khi bắt đầu một câu chuyện. Nhưng nếu ta đã tìm được người rồi, thì có lẽ ta sẽ chẳng thể buông tay. Ảnh: Internet

Tuổi 17, chúng ta yêu và nghĩ rằng người đó là cả cuộc đời. Thế nhưng khi thanh xuân trôi đi, ta buộc phải trưởng thành và để lại sau lưng những hồi ức êm đẹp cùng cái tôi con trẻ, thì ta mới hiểu rằng, thanh xuân trôi qua rồi cũng vẫn chỉ là quá khứ mà thôi!

Và rồi ta đau, đau với nỗi mất mát lớn lao rằng từ giờ trở đi thanh xuân của ta sẽ không còn nữa, kéo theo người ấy trong tim ta rồi cũng ra đi và không trở lại. Thanh xuân mà, ai chẳng phải vấp ngã đôi lần? Thế nhưng rồi sau cùng, ta vẫn sẽ phải bước tiếp những bước chân về phía trước, và những nỗi đau ngày nào giờ chỉ còn là những vết chai sạn được chôn vùi sâu thật chặt trong tim mà thôi.

Thanh xuân đi qua, nhưng ta còn cả một tương lai ở phía trước. Vấp ngã không có nghĩa rằng ta sẽ không còn yêu. Một trái tim với những vết sẹo chằng chịt sẽ khó khăn hơn khi bắt đầu một câu chuyện. Nhưng nếu ta đã tìm được người rồi, thì có lẽ ta sẽ chẳng thể buông tay. Sau cùng, ta lại phải cảm ơn chính thanh xuân năm ấy đã cho ta đủ dũng cảm để yêu và vấp ngã. Vì suy cho cùng, đâu phải ai cũng từng đi qua những năm tháng thanh xuân ấy giống ta?

                                                                                                                Minh Hoài

Tags: #Sáng tác #Tản văn

2 thoughts on “Tản văn: Thanh xuân ai chẳng vấp ngã đôi lần

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *